Bác Phượng

 

         Từ khi tôi về vùng đất “lâu dài thịnh vượng”- Vĩnh Thạnh- Cần Thơ này, ở nơi căn nhà dài điển hình của người miền Tây nơi mênh mang cánh đồng, nơi tháp chuông nhà thờ như xuyên qua những đám mây như những cục bông goòng lơ lửng trên trời, có những con ghe rọt qua kênh từ sáng sớm tới đêm muộn. Tôi cứ nghe người ta nhắc suốt về cái tên Phượng! Người thì gọi là bà, người kêu chị, người kêu bác. Và người ta nhắc nhiều về cái chết đầy mạnh mẽ của bác.

         Bác sinh ra trong gia đình có truyền thống đạo đức, nề nếp tôn chỉ gia giáo của người Bắc di cư vào Nam khai hoang và lưu cư nhiều vùng khi cha đi đánh trận. Bác Phượng cười hiền hòa rạng rỡ, có mái tóc xõa vai gầy, nói chuyện hài hước, dễ nóng tính và cũng dễ cho qua. Bác không lấy chồng, không phải bác ế, không phải bác lỡ thì lỡ bước mà là bác hy sinh cho các anh em mình sống đời dâng hiến. Gia đình có 5 người đi tu và bác vẫn luôn khuyên các em mình “cứ đi đi có chị lo cho gia đình” rồi đến khi bác mất trước cả má mình, để lại nhiều nỗi day dứt cho các em đi tu, bác để lại cả một kho tàng những bài học sống làm người, làm con, làm chị làm em, làm một người sống đời độc thân làm việc nhà Chúa quảng đại. Bác chẳng học cao những lớp máy móc đóng sách vở ấy vậy mà những công việc trên máy tính thời hơn hai thập niên trước, bác đã soạn những tài liệu, đánh máy vi tính làm sách vở rộng rãi cộng tác cùng cha xứ. Bác chẳng được đào tạo từ nhạc viện mà cũng làm ca trưởng thành lập hai ca đoàn mà tới giờ khi bác đã đi xa, những hạt giống bác đã gieo trổ sinh bông hạt tới những thế hệ sau này. Bác chẳng được đào tạo diễn xuất mà cũng là cây văn nghệ có tiếng của vùng….tới ngay cả khi nhận tin bệnh hiểm nghèo khẽ chạm tới mình, bác vẫn chu toàn tất cả những bổn nhiệm ấy cách đơn thành và tín trung. Có lẽ vì những thứ sống động như thế mà người ta vẫn cứ nhắc tên bác mãi.

          Tròn 10 năm bác về với Chúa. Tôi chưa hề được sờ, ôm nơi da thịt bác ấy, vui, khóc cùng trải qua những truân chuyên trong đời bác ấy, nhưng sao tôi thấy bác ấy thật gần, rất gần với tôi ở đây. Người ta vẫn kể về cái chết của bác như được dự báo trước, như bác biết được giờ chết của mình mà sống trung kiên đến những giây phút cuối cùng bám chặt vào Chúa là Đấng chịu đóng đinh trước, rồi giờ thì tới mình vậy. Còn vài ngày cuối giờ tiễn biệt dương thế, bác nằm trên chiếc võng cũ đong đưa vài nhịp cho dịu bớt cơn đau, chẳng thể kêu ai. Nơi những nhịp điệu ấy chắc bác tạ ơn về hành trình được làm con Chúa, con của ba má cố của các linh mục, tu sĩ, là chị của các em mình, là em của các anh mình, là những người bà, người bác, người chị, người bạn mà để tới giờ tròn một thập niên đi qua người ta vẫn nhắc về cái tên Phượng! Nơi con nít nhìn thấy bác như một bà Tiên giáng trần luôn hiện đúng lúc chúng đang bị nạt nộ, nơi chúng đang thèm muốn một cây kẹo mút, một bịch snack. Nơi người hàng xóm láng giềng như một vị giảng hòa đầy uy thế trong cách xử trí khôn ngoan. Nơi một con chiên, bác đã chu toàn thật tốt nơi bậc sống bác đã chọn và làm việc Tông đồ. Nơi một người thân, bác đã sống hy sinh quảng đại cả cuộc đời để các anh em mình hiến thân để phục vụ tha nhân. Ấy thế mới nói, một người hy sinh làm hy lễ để hy lễ ấy dâng lên làm lễ tế, là Tấm Bánh được bẻ ra cho muôn người khác. Một vòng lặp của những hy sinh quên mình, quảng đại hiến dâng từ những nhỏ nhoi xiêu lòng cho nhiều cuộc đời khác được trổ sinh.

        Phượng! Người ta nghĩ đến những rực rỡ, những góc trời đỏ rực đẹp thật đẹp với những kỉ niệm đáng nhớ của mọi lứa tuổi. Và dẫu cho phượng có rụng xuống từ trên cây, người ta vẫn lấy những cánh phượng ấy ráp lại thành những con bướm, chú chim, bông hoa…nhiều hình thù đầy dấu ấn khác kẹp trong vở. Bác Phượng rời dương thế đây cũng đang vào mùa phượng nở rực rỡ nhất, những ngày hè đầy phượng đỏ rợp khung trời. Bác rời đi cũng vẫn giữ vẹn nguyên cái tên và đầy những rực rỡ của cuộc đời bác sống. Bởi thế, càng hè, người ta càng nhắc tên Phượng nhiều! Chẳng còn quá u buồn nuối tiếc cho những mất mát, lìa xa nhưng như những cánh phượng rực rỡ chan hòa trong nắng ngập tràn khung trời yêu của sự mộng mơ, tình yêu nồng cháy của mọi lứa tuổi. Bác Phượng vẫn mãi ở đó! Gieo vào đời những bài học hy sinh quên mình, quảng đại cho đi trong tất cả. Để giờ đây dù bác đã đi xa nhưng ai cũng vẫn thấy bác còn rất gần và rất thật, rất sống động được sáp nhập vào nơi mỗi người được nghe về cuộc đời bác, một cuộc đời như hạt lúa mì gieo xuống đất đã chết đi, thối đi để đơm hoa kết trái trổ sinh bông hạt.

Phượng! như ánh nắng ban mai,
Mang theo hơi ấm trải dài yêu thương.
Âm thầm bước giữa đời thường,
Sống theo Lời Chúa dẫn đường ngày đêm.

Bao lần lặng lẽ mỉm cười,
Nhận phần vất vả cho người hiến dâng.
Tấm lòng rộng mở dịu hiền,
Yêu thương trao gửi khắp nơi chân thành.

Hy sinh chẳng đợi công danh,
Quảng đại như gió mát lành mùa xuân.
Sống ôi! trọn nghĩa, trọn ân,
Để đời lưu lại muôn phần yêu thương.

Nguyện xin Chúa thắm tình thương,
Nhận lời con nguyện- Phượng về chốn thiêng
Để trong từng bước thời gian,
Chúng con tín cậy chỉ vào Ơn Trên.

Hoàng Anh

Biên lại ngay sau giờ kinh giỗ 10 năm bác Phượng

Cần Thơ, ngày 05 tháng 07 năm 2026

Đăng nhận xét

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.