Chẳng khi nào lòng mình nguôi ngoai,
cho những khát khao hướng về núi
Núi ôm mình vào lòng sau nhiều những
chênh vênh,
để mình lặng yên thênh thang trong hàng chiều
lộng gió
Núi hôn khẽ lên bờ môi căng tràn tuổi
trẻ mình,
với bao hương thơm qua những ráng chiều
chạng vạng
Núi có trăng của những ngày cận rằm
sau Tết
Trăng của núi tự do, tỏa sáng rực trời
rồi mất hút trong làn mây tự khi nào
Núi có cỏ cây vươn lên mãnh liệt sau
những giọt mưa xuân nhú chồi
Núi của mùa này sao mà yêu thương quá!
Mình thấy những thửa ruộng bậc thang
xếp hàng hàng lớp lớp cùng tấm áo tím cài hoa rực,
Mình nghe được tiếng gió hiu hiu bay
làn tóc rối bời
Nghe nắng nhảy lách tách trên từng
chiếc lá, nụ hoa
Nghe hương thơm cỏ cây chạm vào những
ngón tay mình khẽ chạm
Nghe hạt mầm gieo hôm nào trở mình
Và nghe thêm gió êm êm theo về
Ngồi yên nào, yên đủ lâu để nghe những
điều rất khẽ đang chạm nơi trái tim
Mình hiểu có vài đổi thay cũng vừa chạm
đến
Chưa gọi tên được đổi thay ấy, chỉ thấy
mình đang khác đi.
Khác một cách rất hiền.
Chợt muốn giữ lại trong lòng, như giữ
một buổi nắng ghé ngang hiên nhà.
Rồi thôi!
À không,
mình hẳn sẽ kể với một người.
Người đủ lặng để không hỏi thêm,
và đủ
thương để cùng mình góp nhặt tất cả những điều bé nhỏ, trong veo như cổ tích
nơi miền sơn cước này.



Đăng nhận xét